Cường Dương xuân tình đan: Chuyện về một đám ma

Thứ Năm, 24 tháng 10, 20139nhận xét

Xứ Lừa 65 niên kể từ ngày chủ thuyết Thiên đường thiết lập được chính thể thì càng lúc càng băng hoại đi. Người ta ra đường thấy tai nạn không dám vào cứu, người làm nghề y chỉ mong nuôi bệnh kiếm tiền, người làm nghề giáo chỉ lo bóp chẹt học sinh. Trong xã hội người ngay sợ kẻ gian, người tốt sợ  kẻ xấu, chính tà đảo điên cương thường rối loạn, lòng người li tán.
Dân chúng cúi mặt làm ngơ sống chết mặc bay, chỉ chăm lo miếng cơm manh áo của mình, hoặc vui chơi đàng điếm hoặc thành kẻ ác đi cướp miếng ăn của nhau, thật là khôn sống mống chết.
Đám Ông Chủ họp nhau bảo: thành quả này giúp bọn ta thiên niên vại đại thống kế Lừa dân.
Bấy giờ ở xứ Bắc, bỗng nhiên có đám trẻ ca hát rằng: “Mở nắp quan tài sống ngàn năm thấy bộ xương nhe răng cười”. Lại có truyền tụng câu sấm truyền rằng: “Bao giờ cạn đồng khô chinh rơi giáp rách cơ đồ mới yên”. Đồng tử nghe thế mới hỏi Tiểu lão tử đấy là điềm chi. Tiểu lão tử đáp: Toàn là những câu huyễn hoặc, trù úm thiên đường chế độ cả thôi. Đồng tử gặng hỏi, Lão tử phẩy điếu thuốc hiệu Vinasaigon cười nói: Câu sau chẳng qua là đám bất tài vô dụng, thâm hận chế độ nên bày ra thế để nguyền rủa. Câu trước ý nói về đấng Khai thành vĩ đại chính là ứng vào chữ Muôn Năm rốt lại cũng chỉ là bộ xương khô bất lực.
Khí trời u uẩn, được mấy hôm bỗng nhiên quang tạnh, đẹp đẽ dị thường rồi đó xảy có tin lớn lao: Thống chế toàn quân, đấng thánh nhân Lừa tộc tuổi cao sức yếu bèn không ở lại nhân gian nữa.  Lừa tộc nghe tin thảy đều ngơ ngác, chấn động tận tâm can. Tiểu Lão tử bùi ngùi bảo: Vậy là người tử tế cuối cùng đã ra đi.
Dân chúng nghe tin thống chế về trời, lùi ngùi kéo nhau đến tư gia, xếp hàng rồng rắn mỗi ngày ước cả vạn, ai nấy tâm trạng bi ai, nét mặt đậm vẻ thống khổ. Nhiều người dâng sớ lên triều đình, nói toáng trong dân gian đòi được quốc tang cho Thống chế.
 Đám Ông Chủ vừa đánh nhau chí chết bước ra. Thấy quang cảnh thế, Đại tế chủng Tư Tế Viện Lú đầu bạc thở dài một câu: Làm gì mà rình rang thế! Bên cạnh Đại tế tủng có người chuyên nghề câm loa chế độ vội báo về cho chủ nhân Trần Văn Sáng Sớm. Sáng Sớm đón ý Đại tế chủng Tư tế viện bèn lệnh cho thuộc cấp thảy đều im hơi bặt tiếng. Sau dân chúng thắc mắc thì lại có tin rằng đấy là do sóng sánh, hoặc do những lý do a, b, c, d, đéo nào ai biết thực hư thế nào.
Thống Chế khi tuổi đã gần trăm, bèn tính nơi mộ phần. Bản thân ông chẳng muốn vào chỗ Mồ ma chế độ Dịch Mai vì ngán nỗi đụng phần đồng chí xưa kia, sợ nơi suối vàng chẳng được an lành với chúng. Lại tính lên chỗ C9 là nơi chôn dấu lòng mề đấng Khai thành để thầy trò đoàn viên, nhưng việc ấy cũng không xong.
Thôi thì lá rụng về cội.
Tuổi hơn bách niên, những kẻ khốn nạn đều chết trước ông, còn hậu sinh có khốn nạn thì ông cũng đéo quản nổi, nói chúng có nghe đâu mà quản? Chỉ hiềm nỗi đời Thống Chế lắm những thăng trầm, lúc như khúc quân hành hùng tráng sóng cồn bể réo, lúc thì trầm ngâm cổ kính, khi lại bi thương não nề. Thật là khúc ca hiếm thấy trong nhân gian, vạn năm hiếm gặp.
Đến ngay cả chung cuộc, tưởng mọi việc đã xong cũng là xuôi chèo mát mái nào ngờ đâu khúc ca dương thế tái hiện. Vừa hùng tráng thoáng lại bi ai, thống khổ, khiếp nhược muôn vàn.
Đấy là khi Bắc Quốc tể tướng Lý Cường Quốc công du xứ Lừa. Lịch trình đã định trước, ấy thế mà bỗng dưng Thống Chế bỏ trần ai. Đám ông Chủ bèn nài nỉ với Cường Quốc thư thư vài ngày, nhưng hắn ỷ thế mình là Tể tướng thiên triều nên sai bọn sai nha đằng hắng quát nạt mấy câu. Đám ông Chủ biết không thể trái ý, bèn sắc lệnh xuống nhà nhà bỏ cờ rũ, quốc tang bỗng thành hỉ sự. Đúng là âm dương điên đảo, bát nháo chi khươn.
Cường thân là Tể tướng một nước tự thị trung hoa vậy mà đạo nghĩa nhân quả chẳng tỏ tường, cường ngạnh hiếp yếu đang lúc nhà người ta có tang đạp cửa xông vào. Thế mới biết chủ thuyết Thiên đường hại thâm căn cố đế ra sao?

Thôi thì sinh gặp thời, chết chả nhằm ngày, phận nhược tiểu biết làm thế đéo nào được.
Còn kỳ sau nhưng mà đéo biết anh có nên biên tiếp không hả chi bộ?
Share this article :

+ nhận xét + 9 nhận xét

14:29 24 tháng 10, 2013

Giữa lúc ấy, sáu chiếc xe, trên có sư chùa Bà Banh, xe nào cũng che hai lọng, từ một ngả len vào chiếm chỗ sau năm lá cờ đen. Hai vòng hoa đồ sộ, một nhà báo Gõ mõ , một của Xuân, cũng len vào hàng đầụ Cậu Tú Tân vội chạy lên bấm máy ảnh lách tách rồi xuống thưa với mẹ. Cụ bà hớt hải chạy lên, rồi cảm động hết sức, vì nó là phần của ông Xuân đốc tờ, và ông Xuân, cố vấn báo Gõ mõ , nên mới có sự long trọng như thế thêm cho đám ma, Cụ sung sướng kêu: “Ấy giá không có món ấy thì là thiếu chưa được to, may mà ông Xuân đã nghĩ hộ tôi!”

17:13 24 tháng 10, 2013

cũng hay! dưng mà chưa sướng lắm...còn đoạn sau!?

20:07 24 tháng 10, 2013

Chuyện tranh cãi về nơi an nghỉ của Cụ mới hài.

NôngDân
21:10 24 tháng 10, 2013

+ Đéo mẹ chúng nó "Đúng là âm dương điên đảo, bát nháo chi khươn".

21:54 24 tháng 10, 2013

đoạn sau mới hay, tướng đại thì cũng đã ga đi, ngài cũng đã lấy được uy danh rạng rỡ một kiếp người ,với hàng vạn dân khóc tiễn. Sau khi lo nơi yên nghỉ cho ngài tướng đại thì tướng thượng nối gót theo sau, dưng mờ đếch ai bít tướng thượng là thằng dở người nào, chỉ nghe tên là dân lừa nó mừng vì như có điềm tiễn đưa thêm nhiều lãnh tụ tỉ như tướng Bí, tướng Thủ, tướng Chủ......về giời để đem vận hội sáng ngời về cho xứ sở...hehe anh chỉ mơ vại thui

23:41 24 tháng 10, 2013

Tiên sư cô hàn ^^

Nặc danh
10:14 25 tháng 10, 2013

hàn lìn nổi lên đấy hử? tưởng đi luôn

11:27 25 tháng 10, 2013

cô Chính làm đếch gì xóa cồng hoài vậy?

Đăng nhận xét

 
Support : Creating Website | hantimes
Copyright © 2011. HAN TIMES - Bản quyền của hantimes
Han Times| Đơn giản Sông luôn chảy
Proudly powered by Đăng nhập
rem cua cơ sở may rèm vải, rèm cửa sổ đẹp Hiền Thảo